Vân thành, bên ngoài cửa khách sạn.
Tần Dịch đỡ Mã Hiểu Dung lên mã xa, sau đó cũng chui vào trong khoang xe. Còn người đánh xe ở bên ngoài thì lại thành nha hoàn Xảo Nhi của Mã Hiểu Dung.
Thật ra cỗ mã xa này cũng chẳng nhất thiết phải có người điều khiển, bởi theo lời Mã Hiểu Dung, nàng quanh năm qua lại giữa Tố thành và Vân thành, con ngựa này cũng xem như ngựa quen đường cũ, đã tự nhận biết lối đi, cho dù không ai trông chừng, nó vẫn có thể tự mình chạy từ Vân thành về Tố thành, ổn thỏa vô cùng.
Nhưng phải nói rằng, nha hoàn tên Xảo Nhi bên cạnh Mã Hiểu Dung đúng là người cũng như tên, khéo léo hết mức. Nhiều chuyện còn chưa cần Mã Hiểu Dung dặn dò, nàng đã tự hiểu mà làm trước. Chẳng hạn như vừa nãy, Mã Hiểu Dung còn chưa cả ra hiệu, Xảo Nhi đã tự giác chạy ra ngoài xe, tuyệt đối không phá hỏng chuyện tốt của chủ tử. Chỉ từ đó cũng đủ thấy, hai chủ tớ này trước kia hẳn đã làm không ít chuyện tương tự, thành thử sớm đã quen tay quen việc.




